← Diary
1/14

21/07 - Trong khoảnh khắc nào đó, mình cảm thấy mình thật tự do

Sáng nay mình có buổi push day.

Phòng gym hôm nay thật vắng, chắc chỉ lác đác vài người.

Hôm nay mình tập sớm hơn bình thường một chút để kịp tập xong, nấu ăn rồi lên office cho kịp giờ chiều.


Tập xong mình ghé Fuji Mart để mua ức gà.

Hôm nay chỉ mua ức gà thôi.

Và phải chọn những hộp nào từ 400–450g.

Vì mỗi ngày mình sẽ ăn khoảng 400g thịt.

Thừa còn hơn thiếu.

Hôm qua mình cũng đã đi siêu thị rồi đấy chứ.

Nhưng gà hôm qua bị thiếu cân, tìm mãi không có hộp nào đạt mốc 400g trở lên.

Thế là hôm nay mình lại kiếm thêm cho mình ba hộp gà.

Mỗi ngày một hộp.


Mình nấu ăn, rửa bát rồi dọn bếp luôn một thể.

Vừa làm vừa bật nhạc.

Tình cờ bài "Bóng" của Doãn Hoài Nam vang lên.

Bóng chiều êm đềm... bóng chiều bên thềm...
Gió la đà... mang cánh hoa về...
Bóng đùa... em đùa... bóng cùng em đùa...
Cho em niềm vui mới... cho em tình yêu mới...
Tĩnh... lặng... vô thường... bóng... ở trên tường...
Chào đón em vào... thế giới đơn màu...

Sao tự nhiên mình thấy bài hát thật hay.

Và thật chữa lành.


Chữa lành cho tâm hồn.

Nhưng đánh đổi bằng sự vỡ vụn của một chiếc bát sứ.

Luộc gà và rau cải xong, mình vớt tất cả vào chiếc bát lớn rồi đặt lên giá bát.

Đó vẫn là cách mình làm để tránh bị mấy con mèo ăn vụng.

Hôm nay cũng vẫn vị trí ấy.

Cũng cách đặt ấy.

Làm xong mình đi tắm.

Vừa cởi quần áo thì nghe tiếng choang.

Mình bật mở cửa phòng tắm.

Dưới nền nhà là cả tỷ mảnh sứ.

Miếng lớn.

Miếng nhỏ.

Miếng li ti lăn khắp sàn.

Phản ứng đầu tiên của mình, chắc chắn, là quát thật to.

Quát mấy con mèo.

Tiếng bát vỡ đã khiến chúng giật mình chạy trốn.

Tiếng mình quát lại càng khiến chúng trốn sâu hơn nữa.

Lúc ấy mình nghĩ ngay:

Chắc chắn là một đứa nào đó rồi.

Mà chắc là con Bun.

Mày là bậc thầy trong việc ăn vụng.

Nhưng rồi mình bình tĩnh lại.

Đây là lần đầu tiên chiếc bát rơi từ cái giá ấy xuống đất.

Nếu Bun, hay bất kỳ đứa nào khác, đủ khả năng làm một "phi vụ bất khả thi" như vậy thì đáng lẽ chuyện này phải xảy ra từ lâu rồi.

Không phải đợi đến hôm nay.

Có thể cái giá để hơi chông chênh.

Có thể còn rất nhiều yếu tố khác.

Mình đâu biết sự thật là gì.

Mình cũng chẳng chắc chắn điều gì cả.

Tất cả chỉ là kết luận từ cảm tính.

Nghĩ vậy nên mình thu dọn mọi thứ.

Dọn thật kỹ.

Không chỉ để bảo vệ mình.

Mà còn để những mảnh sứ không làm lũ mèo bị thương.


Cuối cùng mình vẫn lên office muộn mất 10 phút.

Anh Grab đi chậm rì rì.

Mình ngồi phía sau mà ngứa hết cả tay chân.

Bỗng nghĩ nếu giờ đang ngồi trên con motor của mình thì chắc đã phóng vèo vèo.

Bẻ lái.

Lại phóng vèo vèo.

Ahh...

Khó chịu thật.

Nhưng lúc nào cũng vậy.

Dù hài lòng hay không, mình vẫn luôn cảm ơn các anh tài xế trước khi xuống xe.


Lên office.

Mình lại lập kỷ lục cho số bước chân mỗi lần đi vệ sinh.

Có một lần đi xong, mình đi lòng vòng quanh khu thang máy không biết bao nhiêu vòng nữa.

Đồng hồ báo gần 2000 bước.

Thật là kinh hãi.

Mình đã đi quanh cái thang máy hơn 1km chỉ để... đi bộ.

=))


Đến cuối chiều.

Đột nhiên có ánh nắng hắt vào ô cửa kính.

Một vệt nắng vừa đủ nằm trên cánh tay mình.

Mình ngẩng lên nhìn về phía ánh sáng ấy.

Mặt trời đang hé ra sau những tòa nhà.

Những vệt nắng vàng nhạt.

Những vệt nắng cuối ngày.

Bóng chiều êm đềm... bóng chiều bên thềm...

Mình đứng ngắm khung cảnh ấy khá lâu.

Rồi bỗng nảy ra một ý tưởng.

Mình mở bản đồ.

Khoảng cách đi bộ từ office về nhà khoảng 3,5km.

Nhìn đồng hồ.

Hơn 9.000 bước rồi.

Mình nhẩm tính.

Nếu bây giờ đi bộ về thì kiểu gì cũng lên 15–16k bước.

Mình cân nhắc một lúc.

Tan làm.

Đeo chiếc balo nặng trịch.

Một chiếc MacBook.

Đống đồ linh tinh.

Gần bốn cây số.

Đúng kiểu "hành quân xa tuy có nhiều gian khổ."

Nhưng mình vốn thế.

Đã thích làm gì thì sẽ làm cho bằng được.

Lại đúng hôm nay mặc chiếc áo finisher Half Marathon màu hồng.

Mọi thứ cứ như được sắp đặt sẵn.

Trời mát.

Nắng vàng.

Gió nhẹ.

Còn chờ gì nữa.

Đi bộ về nhà thôi.

Thế là hôm nay cũng không cần ra công viên đi bộ nữa.


Mình nhanh chóng thu dọn đồ.

Đồng hồ lúc đó báo 9.600 bước.

Đeo AirPods.

Bật album Một mơ và lãng quên của Doãn Hoài Nam.

Và đúng lúc ấy...

Bài Bóng lại vang lên đầu tiên.

Quá mười hai giờ... bóng hình xa mờ...
Mang theo niềm vui ấy... mang đi tình yêu ấy...

Mình nhìn đường phố.

Xe cộ.

Con người.

Hoa phượng rơi.

...

Mình nhìn mọi thứ có thể nhìn.

Mình thấy cả rác.

Những đầu lọc thuốc lá nằm vương vãi ở các điểm chờ xe buýt.

Mình thấy nắng chiều hắt lên những tòa nhà.

Một màu vàng rất nhạt.

Rất mảnh mai.

Mình thấy dòng người chen chúc chờ đèn đỏ.

Còn mình...

Đang bước những bước chân đều đều.

Mình đang tận hưởng âm nhạc.

Tận hưởng cuộc đi bộ.

Tận hưởng hoàng hôn.

Tận hưởng thế giới riêng của mình.

Và trong khoảnh khắc ấy...

Mình cảm thấy mình thật tự do.

Thật sự rất tự do.


Về đến nhà.

Đồng hồ báo gần 15k bước.

Mình thử tính.

Quãng đường từ office về nhà khoảng 5.200 bước.

Đi mất gần 50 phút, đã bao gồm cả thời gian chờ đèn đỏ và những đoạn phải dừng lại.

Có lẽ từ nay mình sẽ bắt Grab lúc đi.

Còn chiều về sẽ đi bộ.

Biết đâu lại tiết kiệm được hơn một tiếng đi công viên mỗi ngày.

Vì mỗi lần ra công viên là mình lại muốn đi thêm.

Lại chưa muốn về.


Đã mười hai giờ... lỡ... tỉnh qua giờ...
Một chút hững hờ... khuya ánh trăng tàn...
Quá mười hai giờ... bóng hình xa mờ...

Bây giờ cũng đã hơn mười hai giờ thật rồi.

Mình lại thấy bóng mình phản chiếu trên ô cửa kính.

Chính ô cửa mà từ đó mình có thể nhìn ra màn đêm đang im lìm.

Nơi có những người đã chìm vào giấc ngủ.

Có những người vẫn còn thức.

Có những người vẫn chưa về nhà.

Có những người đang vui.

Có những người đang buồn.

Có những người đang cảm thấy tự do.

Và cũng có những người đang rất khổ sở.

Đương nhiên...

Mình không biết.

Mình chỉ biết hôm nay kiểu gì mình cũng sẽ viết thật dài.

Và ngoài kia, ba con mèo chắc đã ngủ mất rồi.

Mong là chúng cũng đã quên chuyện mình vô cớ quát mắng chúng vào buổi trưa nay.